Bên Trời Tháng Bảy - Huỳnh Nguyễn Thanh Tâm

Là nơi đây tháng bảy vẫn buồn tênh
Thân ái cũ hằn sâu trong ký ức
Chiều hôm nay đường về tôi lặng bước
Lá bay vờn tìm mãi tóc mây xưa

Là nơi đây tháng bảy vắng ngày mưa
Cơn nắng cháy, rực thêm mùa phượng vĩ
Tuổi xanh đi để sầu vương vạn kỷ
Ðể sân trường rưng rức một màu hoa

Em có về từ ngày đó chia xa
Từ áo trắng, vở học trò khép mãi
Bàn tay nhỏ còn thơm không, mùi giấy
Ðôi vai gầy trĩu nặng dấu thời gian?

Em có về bên tháng sáu vừa sang
Ðể tôi đợi mỏi mòn qua tháng bảy
Vạt nắng xưa chưa cũ màu thơ dại
Bước em về như đã chớm rong rêu!

Và nơi đây tháng bảy vẫn đìu hiu
Trong sâu thẳm tháng ngày qua bỏ lại
Tuổi đôi mươi còn chăng là huyền thoại
Chuyện ban đầu, một thoáng, mãi chông chênh!
Khúc Tháng Bảy - Phạm Ngọc

Những ngọn nắng về theo em tháng bảy
nhớ phượng xưa ve hát hạ sang mùa
vẫn bập bùng trong ta ngàn ánh lửa
đã xa rồi kỷ niệm dấu buồn xưa

Bao nhiêu năm còn tiếc buổi tiễn đưa
hoa phượng đỏ em cài trên mái tóc
và nụ cười trên môi buồn hiu hắt
đôi mắt nào u uẩn nỗi niềm riêng

Tháng bảy theo cơn mộng những ưu phiền
ta đứng lại giữa mùa hoa đã vỡ
có còn chăng không gian đầy những gió
thổi ngược chiều bao vết chém cưu mang

Tiếng ve sầu còn lại chỉ âm vang
khi góc phố không là nơi hò hẹn
thành âm vang của một lời đưa tiễn
tháng bảy về tôi đứng phía không em...
